Hình thức kiến trúc và sự nhận thức của thời đại.
Nếu chúng ta chỉ đề cập đến hình thức kiến trúc “có thẩm mỹ” và thử đánh giá thế nào là có thẩm mỹ hay không, lập tức sẽ vấp phải hàng loạt những vấn đề không hề đơn giản về “quan niệm thẩm mỹ” (hay “tiêu chí thẩm mỹ”) – nó thay đổi theo thời đại nhưng lại có nguồn gốc dân tộc và mang tính địa phương. Những trào lưu, xu hướng kiến trúc mới khác biệt thường bị đón nhận một cách nghi ngại, ngờ vực. Sau một thời gian, người ta bắt đầu quen và không còn thấy nó “xấu”, cuối cùng lại được đón nhận như một kiểu kiến trúc “đẹp” và trở thành thời thượng. Hiển nhiên, cái thay đổi ở đây không phải là thực tế khách quan mà chính là tâm lý thẩm mỹ, do sự nhận thức cái đẹp đã đổi khác – phải chăng đó chính là quy luật của thẩm mỹ nghệ thuật?
Đối với chúng ta, những KTS phải chăng đã có một định nghĩa về “phong cách kiến trúc”?
Nếu vậy, phong cách kiến trúc trước hết là sự thống nhất hài hoà giữa các thành phần cấu thành kiến trúc, trong một tổ chức không gian thống nhất được hình thức nghệ thuật kiến trúc với những yêu cầu chuyên biệt nghiêm khắc theo giá trị tinh thần của chất lượng thẩm mỹ – hay lý tưởng thẩm mỹ.
Việc xác định mức độ thế nào là đủ để có một phong cách kiến trúc là rất tương đối. Điều cơ bản là phải khẳng định được sự hiện diện của một giá trị thẩm mỹ mới. Về bản chất, chính là biểu cảm thẩm mỹ từ những motip cũ đã đổi sang một cách thức khác, trong đó ẩn chứa một động lực hay một hệ giá trị mới. Sự thay đổi phong cách được khởi đầu và được xác định bắt nguồn từ một loạt nguyên nhân sâu xa của sự phát triển văn hoá – xã hội và kinh tế – kỹ thuật của thời đại.



















